Sau đó, Vĩnh Thanh công chúa chính thức hòa ly với Tiêu Tấn Ngôn.
Tuy nhiên, nàng vẫn si mê dung mạo của hắn, nên không để hắn đi, mà giữ lại bên mình làm nam sủng.
Từ một đích tử cao cao tại thượng của phủ Tướng Quân, bỗng chốc trở thành con trai của một nhũ mẫu ti tiện, Tiêu Tấn Ngôn làm sao chịu đựng nổi sự chênh lệch tâm lý quá lớn này, nên ngày ngày chìm trong men rượu.
Về phần Hoàng đế, vốn đã ngày đêm bất an vì phạm tội đại nghịch bất đạo g.i.ế.c vua g.i.ế.c cha, không biết từ khi nào lại mắc thêm chứng mộng du.
Mỗi lần ngủ đến nửa đêm, hắn đều đột nhiên tỉnh giấc, rồi trằn trọc đến tận sáng.
Liên tục phải chịu đựng áp lực tinh thần to lớn, tính tình của Hoàng đế ngày càng trở nên nóng nảy, bất an, cách hành xử cũng ngày càng tàn nhẫn.
Trong ngoài triều đình, lời đồn đại hắn g.i.ế.c cha g.i.ế.c huynh, tàn hại bách tính ngày càng lan rộng.
Hoàng đế nổi giận hạ lệnh điều tra, nhưng cũng không có tác dụng.
Những tin tức chẳng lành liên tiếp ập đến.
Hai vị hoàng tử của Hoàng đế không còn đủ kiên nhẫn để tranh giành ngôi vị Thái tử nữa, quyết tâm tạo phản.
Quân phản loạn dễ dàng xông vào đại điện.
Tuy rằng Hoàng đế đã sớm có chuẩn bị, nhưng có vẻ như ông ta đã đánh giá thấp quyết tâm tạo phản của hai đứa con trai mình.
Ba phe đánh nhau dữ dội, bất phân thắng bại.
Vào thời khắc quyết định, ta nhanh nhẹn giương cung lắp tên, lần lượt b.ắ.n c.h.ế.t hai hoàng tử tạo phản.
Phụ vương ta là người sáng suốt, từ nhỏ đã cho phép ta cùng các hoàng huynh học tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Ta có tài b.ắ.n cung xuất chúng nhất, cho dù những năm qua bị giam cầm trong cung, ít được luyện tập, nhưng độ chính xác vẫn không hề giảm sút.
Còn một mũi tên cuối cùng, ta dành cho Hoàng đế.
Thấy ta giương cung lắp tên, ánh mắt Hoàng đế lộ rõ vẻ kinh hãi: “Ngươi… ngươi muốn khi quân?”
“Kẻ khi quân chính là Hoàng thúc phụ người.”
Ta lạnh lùng nhìn thẳng vào Hoàng đế, từng lời tố cáo vang lên: “Người vì muốn cướp ngôi báu mà hại c.h.ế.t cả nhà ta, không tiếc gây ra dịch bệnh khiến hàng ngàn người dân kinh thành c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng. Thật là coi rẻ mạng người! Người có xứng đáng làm chủ thiên hạ này không?”
“Trong mắt phụ hoàng chỉ có mỗi Thái tử, người chẳng hề nhìn thấy sự ưu tú của ta. Đều là con trai của phụ hoàng, cớ sao cha ngươi có thể làm Thái tử còn ta thì không? Không ai cho ta, ta liền tự mình thay đổi số mệnh!”