“Ta cũng khuyên ngươi tốt nhất là thả ta và bạn ta ra ngay, nếu không ta sẽ đến nha môn tố cáo ngươi cướp dân nữ.”
Có lẽ Lệ Viễn không ngờ ta còn dám cãi lại, ngẩn ra một lúc rồi đột nhiên cười lớn.
“Không gặp mấy năm, tiểu nha đầu đã lớn rồi.”
Ngươi mới là tiểu nha đầu, cả nhà ngươi đều là tiểu nha đầu.
Ta không tin hắn còn có thể làm gì ta.
Lệ Viễn đảo mắt: “Nàng muốn đến nha môn tố cáo? Ta khuyên nàng nên tiết kiệm sức, đây là địa bàn của ta, nhìn dáng vẻ gian tà của bạn nàng, chắc chắn có liên hệ với ngoại tộc, ta sẽ bảo huynh đệ chăm sóc hắn một chút, dù sao cũng là bạn nàng, ta không tiện làm quá đáng, nàng nói đúng không?”
Ta giận dữ: “Ngươi vu khống!”
Lệ Viễn tiến gần ta, ta không tự chủ mà lùi lại.
“Ta vu khống? Vậy nàng thì sao? Năm xưa ta một lòng muốn đến biên giới lập công, khó khăn lắm mới bàn với gia đình cưới nàng, ta bảo nàng ở trong cung đợi ta, không quá ba năm, ta nhất định trở về, nàng thì sao? Ai bày cho nàng chủ ý đốt Vân Hà Cung? Ai đưa các nàng ra ngoài? Ai sắp xếp hậu sự, lấy hai cái xác đắp vào?”
Lệ Viễn nắm tay ta.
“Trương Cố Dương vì tiểu thư nhà ngươi, hoãn cưới một năm, còn định xin hoàng thượng cho hắn ra ngoài, hắn điên rồi, muốn dùng giả c.h.ế.t để đưa các nàng ra ngoài, một khi bị phát hiện, không chỉ mất đầu của mình, mà còn là tiền đồ của cả gia đình hắn, các nàng thật là tài giỏi, tự tìm được đường thoát.”
Ta không biết phải trả lời Lệ Viễn thế nào.
Tiểu thư thường nói nàng và Trương đại nhân không phải cùng đường, miễn cưỡng ghép lại sẽ càng xa nhau, ta luôn không hiểu, nhưng giờ nhìn thấy Lệ Viễn, ta lại cảm thấy hiểu được một chút vì sao tiểu thư nói vậy.
Bỏ gia đình, bỏ người thân, bỏ tiền đồ, cuối cùng đổi lấy cuộc sống hiện tại của tiểu thư là dầu gạo mắm muối, một hai tháng có thể mới mẻ, một hai năm, ba bốn năm, Trương đại nhân thực sự không nhớ nhung cuộc sống quý công tử trước đây sao?
Đừng nói hắn, ngay cả ta, thỉnh thoảng cũng nhớ hình dáng tiểu thư khi còn là hoàng hậu.
Họ vốn dĩ nên là người mặc áo lụa ngựa hồng báo đáp quốc gia.
Ta nhìn Lệ Viễn, nói lại từng câu từng chữ những lời tiểu thư đã từng nói với ta.
Lệ Viễn trừng mắt nhìn ta, không nói gì.
Có lẽ bây giờ ta theo tiểu thư đi khắp nơi cũng lớn gan hơn, dứt khoát nói thẳng với Lệ Viễn.
“Ngươi đừng quan tâm ai đưa chúng ta ra ngoài, tóm lại bây giờ trong cung cũng có hoàng hậu mới rồi, tiểu thư cũng không thể quay lại, ngươi nói ra sẽ liên lụy bao nhiêu người, bây giờ không phải đều rất tốt sao?”