Lúc ái muội tối hôm qua, cả hai nóng bỏng như những que diêm đang cháy dây dưa vào nhau, mà bây giờ lại giống như đầu gỗ đối diện khối băng.
Đầu ngón tay cứng đờ của Mạnh Hủ Nhiên bị cúc áo cộm vào lạnh đến có chút đau, đáy lòng cũng mơ hồ có chút phát đau.
Bạc Minh Yên đang không cao hứng.
Vốn luôn bị vây bởi vô số lời đồn đại như “Không ngần ngại bán thân để quyến rũ, dụ dỗ…” v.v. Làm sao mà người đã chịu nhiều lời đồn, ăn nhiều đau khổ như vậy khi nghe những câu nói tương tự lại sẽ cao hứng chứ.
Mạnh Hủ Nhiên nhắm mắt lại, hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Tháng Giêng ở Nam Tuyền vẫn còn là mùa đông, buổi sáng hay tối muộn đều cực kỳ lạnh lẽo, ẩm ướt thấu xương.
Bạc Minh Yến lúc này đang ngồi khóa trên đùi Mạnh Hủ Nhiên, bộ đồ ngủ của cô đã cởi tới cúc thứ ba, làn da trắng nõn như ẩn như hiện lộ ra giữa vạt áo.
Không còn hơi ấm của chăn, hơi nóng tàn lưu trong thân thể nhạt dần trong không khí. Bạc Minh Yên cắn răng chịu nhưng vẫn có chút không chịu đựng nổi mà run lập cập, cuối cùng nắm lấy tay Mạnh Hủ Nhiên, hướng tay vào trong cổ áo của mình.
“Như này sao?”
Sau đó lại nắm lấy một tay khác của Mạnh Hủ Nhiên câu vào lưng quần của mình.
“Hay là như này?”
“Chỉ cần tôi câu dẫn cô được bước nào, là có thể đạt được 100 phần sao?”
Thanh âm của Bạc Minh Yên, so với bên trời đông giá rét bên ngoài, còn lạnh lẽo hơn mấy phần.
Đôi mắt của Mạnh Hủ Nhiên dần dần tối sầm lại, đầu ngón tay cong lên xuống, cánh tay đột nhiên thu lại, Bạc Minh Yên vẫn cứ nghiêng người về phía trước, hai tay vô thức đỡ lấy bên người Mạnh Hủ Nhiên.
Nhưng khoảng cách rất gần, cũng không kịp phòng ngừa nên Bạc Minh Yên vẫn rơi vào vòng tay của Mạnh Hủ Nhiên. Môi cô nhẹ nhàng chạm vào cằm dưới Mạnh Hủ Nhiên, sau đó cô ngước mắt lên đâm vào đáy mắt Mạnh Hủ Nhiên.
Hạt thủy tinh màu cọ, lại màu giống như của đất, ôn như mà kiên định.
Mạnh Hủ Nhiên hung hăng mà c*n m** d*** của Bạc Minh Yên, sau đó nhanh chóng cài hết nút lại, dùng chân nhấc chăn lên bao lấy cả hai, một bên lại giả vờ thoải mái trêu chọc: “Mặc dù tôi biết bản thân tôi mị lực vô hạn, chị thích đến tôi không chịu được, nhưng cũng không cần lợi cho tôi như vậy, dùng chuyện 200 đổi lấy kết quả 10 vậy, tôi không cần mặt mũi sao?”
Bạc Minh Yên hơi hé hé miệng, không nói nên lời.
Chết lặng đến không quan tâm đến lời nói đó là phát ra từ miệng của người mình quan tâm, nên lập tức khôi phục lực sát thương, đến mức cô đã mất khống chế cảm xúc.
Cô không thể diễn tả được cảm giác trong nháy mắt kia, chỉ nhất thời tức giận trước những phỏng đoán của Mạnh Hủ Nhiên về mình, đồng thời lại suy nghĩ giữa quyến rũ và trêu chọc có gì không giống nhau. Cô quả thực có ý định quyến rũ tâm tư Mạnh Hủ Nhiên, nhưng đồng thời cô cũng thấp thỏm chờ mong nếu tiếp tục như thế thì sẽ đạt đến mức nào.
Thậm chí có lúc cô còn nghĩ có lẽ bản thân thật sự sinh ra đã ph*ng đ*ng như những người kia nói, mặc dù khi đó cô không hề làm như thế với những người kia.
Nhưng có lẽ những lời nhận xét đó, đều đúng.
Nhưng mà Mạnh Hủ Nhiên lại diễn đạt một câu ——
Một trăm phần của cô ấy không xứng đáng với sự quyến rũ của cô.
Người đã rơi vào bóng tối, khi được ánh mặt trời ấm áp soi sáng, trừ bỏ mặt tươi sáng.
Thì còn có mặt bóng ma kia.
Mà mặt trời cùng trái đất sẽ bao dung được hết thảy.
Bạc Minh Yên nằm nghiêng bên cạnh Mạnh Hủ Nhiên, bình tĩnh lại tâm tình khó diễn tả của mình.
“Hơn nữa, tôi còn chưa đánh răng rửa mặt nha, cũng chưa tắm, sao có thể tùy tiện bắt đầu loại chuyện này?” Mạnh Hủ Nhiên dùng đầu ngón tay vòng quanh trên ngực cô, lại tiếp tục lẩm bẩm: “Ít nhất thì cũng có chút cảm giác nghi thức đi, hmmm, ít nhất cũng cần tắm rửa thơm thơm, trên giường lại thêm vài cánh hoa hồng, đồ ngủ cũng phải gợi cảm, rồi phun một ít nước hoa trong phòng, tốt nhất là ở trong phòng tôi, phòng tôi có-“
Mạnh Hủ Nhiên nghĩ đến cách bố trí của căn phòng, ngượng ngùng cười tinh quái, sau đó lập tức c*n m** d***, không nói tiếp, đưa mắt liếc nhìn Bạc Minh Yên một cái.
Nhận ra Mạnh Hủ Nhiên đã ngừng nói, Bạc Minh Yên mới phục hồi tinh thần và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.” Mạnh Hủ Nhiên cong môi.
Hai người cũng không nói chuyện nữa.
Có lẽ do nghe thấy động tĩnh trong phòng, Tiểu Mãn từ xa “meo” một tiếng, chạy tới kéo cửa mở ra hai lần, lập tức phát ra tiếng ma sát nhẹ, làm nổi bật sự an tĩnh có chút vi diệu trong phòng.
Làm người ta muốn nói gì đó để phá vỡ sự im lặng nhưng cũng không biết phải nói gì.
Một lúc sau, tiếng meo meo hùng hùng hổ hổ của Tiểu Mãn cũng đã xa dần.
Mạnh Hủ Nhiên bỗng nhiên nói: “Ai——”
Cùng lúc đó, Bạc Minh Yên cũng nghẹn ra một chữ: “Tôi…”
Bốn mắt nhìn nhau, đều nhịn không được nhếch khóe môi lên.
“Chị cái gì?” Mạnh Hủ Nhiên cười hỏi.
Bạc Minh Yên mím môi, nghĩ tới lời nói tối qua của Mạnh Hủ Nhiên, bất luận mặt nào của cô cũng sẽ thích, cho nên cô nói thẳng: “Tôi rất không thích từ quyến rũ này, lần sau có thể dùng trêu chọc được không?”
“Được.” Mạnh Hủ Nhiên thoải mái đáp lại, cũng không đi hỏi tại sao.
Bạc Minh Yên hoàn toàn thả lỏng lại, giây tiếp theo, nhịn không được duỗi thẳng thân thể.
Mạnh Hủ Nhiên nhéo eo cô, ánh mắt dán chặt vào môi cô: “Trêu chọc cũng không tồi, về sau trêu chọc trêu chọc hơn nữa đi, chỉ cần đừng xụ mặt giống như que kem kia, rồi sau đó ~”
Nói xong dừng một chút, Mạnh Hủ Nhiên ngẫm nghĩ lời nói của mình, sau đó tiến lại gần Bạc Minh Yên, áp sát vào tai Bạc Minh Yên, thở ra một hơi: “Nóng bỏng một chút ~ Tôi sẽ thích hơn ~”